Mùa xuân gọi

Em hãy về thăm lại quê xưa
Vẫn rặng tre xanh vẫn con đường nhỏ
Nơi tuổi thơ hồn nhiên chơi trò trốn bắt
Tháng năm qua
Nỗi nhớ chợt về
Em hãy về thăm lại dòng sông
Nơi những buổi trưa hè
đuổi theo con chuồn chuồn nước
Vấp phải chân anh em suýt ngã xuống dòng sông
Thu đi qua giọt nắng vàng rơi trên lá
Đông lại về trong cái lạnh tái tê
Mùa lũ qua
Con nước tràn lên một miền quê nghèo yêu dấu
Cho dẫu bên bồi, bên lở… nhánh sông quê
Em hãy về thăm lại triền đê
Con sông Trường
Vẫn ru hoài giấc mơ em, ngày ấy …
Vẫn đêm trăng tan giữa gió Xuân về
Rất đậm ân tình
Niềm thương nỗi nhớ
Xa quê rồi ai chẳng nhớ quê xưa!
Mảnh đất khô cằn
nuôi em khôn lớn
Giờ đã chuyển mình trong tiếng hát reo ca
Em hãy về !
Mùa Xuân gọi nghe em!