Lời thầy xa bục giảng

.

Tặng thầy giáo Nguyễn Văn Lợi (*)


Trăn trở bao đêm
Tôi quyết định làm đơn xin nghỉ việc
Cây bút bi thường ngày tôi viết
Sao đêm nay, nặng nhọc quá chừng
Giọt lệ nhòa xóa theo từng con chữ
Chép xong đơn. . .
Trời rạng bao giờ!

Xa các em, xa bè bạn thân quen
Xa mái trường yêu như người con xa mẹ
Nỗi xót xa đè nặng tâm hồn
Mấy ngày qua, hụt hẫng trầm tư
Tôi tha thẩn như người mất trí
Giật thót mấy lần thuốc bỏng bàn tay

Bạn bè ơi!
Đêm đông ai ngủ ngoài chăn
Mới thấu cảnh canh thâu buốt giá
Nghẹn bước chân vời xa ngày trở lại
Lời động viên xin giữ mãi trong lòng!


(*) Thầy giáo Nguyễn Lợi rất yêu nghề dạy học nhưng do bối cảnh lịch sử những năm đầu thập kỷ 80, kinh tế đất nước quá khó khăn, đồng lương nhà giáo lúc đó không nuôi nỗi một vợ, hai con nên thầy đành nghỉ dạy trong nỗi dày vò luyến tiếc. Nhớ Thầy, người bạn, người đồng đội mến yêu xin gửi đăng bài thơ này.

Tin liên quan