Chiều quên

.



Đêm Đông rền tiếng ềnh ương
Thê lương, khốn khó, nản đường dạy xa
Bùn lầy, lũ lụt, phù sa
Cầu treo lắt lẻo vào ra lạnh người,…
Ới ơi khắp nẻo vui tươi
Phong phanh rét buốt mười mươi tới trường
Ngây thơ, nhí nhảnh dễ thương
Bà con thân thiện, nghẽn đường lại quê
Nhà ở phố, dạy sơn khê
Cô giáo xinh đẹp say nghề, say trăng
Mến thầy giáo trẻ tài năng
Tình yêu đủ lớn gian nan sá gì
Rồi đám hỏi, rồi vu quy
Thành hôn, “cái nghĩa cái nghì” xướng tên
Suối reo, chim hót chiều quên
Lá rơi xào xạc bập bênh chân ngà
“Trăm năm trong cõi người ta”
Nơi đâu ân nghĩa cũng là quê hương!

Tin liên quan