Mãi là nỗi nhớ

 

Có một chiều em về lại quê xưa

Thăng Bình ơi! Những con đường thuở ấy

Dòng sông Trường vẫn hiền hòa chảy mãi

Ngọn gió nào dịu mát cả lòng ai

 

Có một chiều em về lại quê xưa

Nơi mẹ cha bao năm tần tảo bên đời

Nuôi con lớn khôn vất vả thành người

Hạt lúa vàng mồ hôi cha ướt đẫm

Củ khoai ngọt bùi tình mẹ bao la

Những hàng rau xanh ngát quê nhà

Nặng trĩu bờ vai oằn trên lưng mẹ

Giọt nắng nào tan chảy giữa lòng ai

 

Có một chiều em về lại quê xưa

Hà Lam bây giờ đổi thay từng nhịp thở

Con phố xưa đong đầy bao kỷ niệm

Vạt nắng chiều hôn mãi bước chân em

 

Có một chiều em chợt nhận ra

Quê hương em Thăng Bình yêu dấu 

Những con đường hàng cây ngày ấy

Bàu sen Hà Kiều mãi mãi sống trong em

 

Ôi quê hương!

Nuôi ta lớn thành người 

Dù có đi nơi đâu

Trong tim ta mãi là nỗi nhớ ...

 

Thăng Bình ơi! Thăng Bình ơi!

Quê mẹ... của tôi ơi!... 

Tin liên quan