Về với lòng quê

 

Lần ký ức với vần thơ một thuở

Kỷ niệm xưa bỗng háo hức theo về

Trường cũ hiền hòa trong dáng hương quê 

Cát vẫn trắng như bao la lòng mẹ.

 

Cát mát rượi trong bàn tay con trẻ

Cát nóng ran dưới cái nắng trưa hè

Chắt chiu, ấp ươm cơn nắng cơn mưa

Củ sắn, củ khoai đời con tròn trịa.

 

Chúng con lớn lên đi về trăm ngả

Cách biệt bao ngày mỗi đứa một phương

Từ nỗi nhọc nhằn khuya sớm quê hương

Nhận thấy ngọt bùi chính từ cay đắng.

 

Vạn sự khởi đầu dẫu bằng nước mắt

Vẫn vững đôi chân trên mọi nẻo đường

Ai cũng thấm lòng hai tiếng quê hương

Chùm khế có chua giờ cũng thành ngọt.

 

Sự đời bể dâu, trường xưa đổi khác 

Vẫn một dáng hình trên cát ung dung

Áo trắng em thơ dịu mát sân trường

Ngói vẫn son như tình người gieo hạt.

 

Về giữa lòng quê…vẫn chưa hiểu hết

Tóc điểm sương rồi… thầy vẫn ung dung.

 Ai hiểu ngày mai cát trắng cháy lòng

Mỗi đứa con xa hướng về nguồn cội.

Tin liên quan