Xuân ước hẹn!

Mát lòng

Chiều quên

.

Từ nẻo đường xưa

.

Hương sắc mùa thu

.

Gam màu

.

Cái tội khề khà

.

Bóng mẹ

.

Mùa ớt trổ bông

Xíu đỏ mắt tìm khắp vườn mới được một quả ớt nhỏ xíu xanh lè bằng đầu chiếc đũa, trông còn non lắm. Bữa cơm của hai bà cháu sẽ ngon hơn với món rau luộc chấm mắm cái dằm ớt cay xè quen thuộc. Ở với ngoại từ lúc lọt lòng, ăn riết thành quen, bữa cơm không có ớt thì như thiếu đi nhiều hương vị đối với Xíu.

Bão tan

.

Chân quê

.

Về Bình Phú chốn xưa

.

Mẹ là cô giáo

Nắng thu, bầu trời cao vút rải đều từng tia nắng vàng ươm qua kẻ lá. Sân trường được đánh thức với cờ hoa và những chiếc áo trắng tinh nghịch của tuổi học trò. Thủy dừng lại ở góc sân bên cây bàng cổ thụ, hít một hơi thật sâu cái cảm giác lâng lâng lần đầu trở lại mái trường tuổi thơ trong bộ áo dài tím.

Nghĩa đồng hương

.

Mầm Xuân

.

Chia lửa

.

Quê ngoại hồi sinh

.

Anh là ai

.

Ngủ đi con…

.

Nỗi lòng người ở lại

Tháng 7 về Quảng Nam đầy nắng, dòng Trường Giang xanh mát, hoa đủ sắc màu, khói hương lan toả theo chiều gió, sóng vỗ mạn thuyền nhè nhẹ, lăn tăn. Tháng 7, tri ân những người đã ngã xuống cho mảnh đất Quảng Nam hồi sinh, chiến tranh đã đi qua nhưng nỗi đau còn mãi, da thịt đã lành theo năm tháng nhưng vết thương lòng vẫn còn nguyên. Những ngày này, lại gợi nhớ trong tôi về một người liệt sĩ trẻ của quê hương Bình Định Nam anh hùng - em bé Đoàn Ngọc Nga, một tấm gương hy sinh anh dũng.